Con đường của em, con đường đầy những giấc mơ chẳng may bị vỡ…..Lung linh là thế, đến lúc vỡ sao mà đau, đến lúc dẫm phải sao mà xót xa, đến lúc nhớ lại sao mà tiếc…đến lúc mơ tiếp sao mà hoang mang, sao mà lo sợ…nhưng vẫn dũng cảm nhắm mắt để mơ…mơ rồi lại vỡ, lại ngồi quanh những mảnh vụn, hoài niệm, nhơớmong để rồi biết rằng cuộc đời vắng sao được cơn mơ, dù sẽ vỡ…để biết rằng muốn mơ thì phải nhắm mắt…mà chính vì nhắm mắt nên mới mù quáng. Cuộc đời em sẽ còn có lần mơ đến mù, nhưng em sẽ lại vượt qua những mảnh đau, để là thêm một lần can đảm, để là thêm một lần biết chịu đựng, để rồi OVER IT…
Con đường của em, con đường đã từng ngập nắng…Con đường có bước chân em vui tươi, có ánh mắt em trong vắt, có em một thời hồn nhiên, một thời bình yên, một thời tất cả đều là vô điều kiện, một thời như nắng, như màu trắng, mà ko hề phẳng lặng
Con đường của em, con đường đầy những vết thương, con đường ghim đầy những nỗi đau, những va vấp, con đường em nhiều khi khóc oà vì đau, khóc thầm vì đau, và ko thể khóc cũng vì đau. Con đường nước mắt em rơi, sợ hãi, tưởng ko thể vượt qua nổi những chông gai, tưởng ko thể có môộ băng ergo đủ lớn để “ cầm máu xúc cảm”. Tưởng đến mức ko thể chịu đựng nổi…nhưng em lại OVER IT …để em nhận ra vết thương nào cũng thật đau, nhưng cũng sẽ lành theo năm tháng….
Con đường của em, con đường mưa, con đường ko bao giờ thiếu những giọt nước mắt của mây. Ngày em đi, mưa khóc. Từ ngày em đi, mưa cứ rơi suốt thôi, làm em nhớ. Mưa rơi ướt con đường em bước, mưa đánh thức cảm xúc em say ngủ, mưa cho em biết trong đời em, ai ra đi , ai ở lại. …Cơn mưa của ngày em đi đã là cơn mưa cuối cùng em còn xót xa cho giấc mơ em vừa bị vỡ, cho vết thương em bị đau. Từ sau cơn mưa ấy, sau cuộc trò chuyện ấy, con đường mưa của em ko đi về hướng anh nữa. Một lần yêu, một lần đau, thôi thì một lần tha thứ….em nhẹ nhõm….Những cơn mưa sẽ thôi ưu tư, sẽ nhẹ vì ko còn anh. Em OVER ANH…ko còn hiệp sĩ rồng nào nữa…CON ĐƯỜNG MƯA GIỜ LÀ CỦA EM…
Con đường của em, con đường đời, con đường tình, có lúc sẽ thênh thang, có lúc sẽ cô đơn…Con đường màu xanh mà Lê Hiếu hát “ Tôi mong em từ nay, nhìn lại con đường em đi trên…đầy màu xanh” Phải rồi, sẽ đầy màu xanh, sẽ có cơn mưa tím, sẽ có giấc mơ hồng…sẽ đẹp phải ko anh…Giờ em biết thương em rồi, em biết khóc cho em rồi…em biết xót xa cho em rồi…em ko để con đường của em bạc màu đâu…
Con đường của em sẽ là con đường lộng gió…Gió của ngày quá khứ trong em, khi Bạn Thân hỏi em: CHọn nắng, mưa, hay gió…EM đã chọn gió. Cơn gió xanh sẽ thổi trên con đường của em, cơn gió vuốt tóc em, cơn gió thơm lên má em, thật êm, cơn gió sẽ thổi quanh em, ở bên em, đưa em về chân trời. Em đang tìm một cơn gió đi cùng em…trên con đườg của em…
Con đường của em, chắc chắn rồi, sẽ phải thật đẹp !